Wednesday, March 6, 2013

Profitably parting ways: Getting more value from divestitures

Most divestitures start with a strategic decision that a company is no longer the best owner of one of its businesses. It’s a natural move for executives who see value in actively managing their portfolio of business units—recognizing that to grow, they sometimes have to shrink first—to deploy capital into a business with higher returns, for example, or to reshape the company’s strategy. Indeed, past McKinsey research has shown that companies that more frequently reallocate capital generate higher returns than their peers.


But once a company decides to sell, problems can arise. Managers devote their attention to finding a buyer but seldom scope deals from a potential buyer’s point of view, even as they struggle to figure out exactly what should be included in the sale, apart from the productive assets that are its centerpiece. They often think about the separation process only secondarily, assuming they can separate a business and worry about stranded costs later. And they neglect the reality of internal competition for resources that can flare up between the managers who are staying and those who are leaving. Management and the board can get so caught up in the sale that the core business begins to suffer from neglect. All in all, divestiture turns out to be no panacea: sellers can take up to three years to recover from the experience (exhibit). Indeed, some companies are so wary of these pitfalls that they decide to muddle through with businesses of which they are not the natural owners—another unsatisfactory result, as research suggests that these sales can produce significant returns for both the parent company and the divested or spun-off business.



In our experience, even highly complex divestitures can work well, provided companies follow proven practices, especially in three areas: scoping the deal in detail, addressing the so-called stranded costs left behind when the revenue-generating assets are sold, and managing the expectations and concerns of employees.

These are not discrete goals—in fact, they are mutually reinforcing. Setting clear boundaries for the deal will enable managers to understand the implications of any subsequent adjustments to the scope and accordingly help them maximize value. Clear boundaries will also help the seller understand the costs that are likely to be stranded; knowing these early is essential, as they often require some time to wind down. And the process of defining the deal’s potential boundaries lets companies be more transparent with employees about the deal process, its progress, and where they’re likely to end up. Getting started on these activities quickly, in parallel with the search for a buyer, can unlock enormous value for buyer and seller alike.
Taking the buyer’s point of view
Few companies adequately study the likely boundaries of a deal before they start searching for buyers, preferring to start with a simple high-level definition rather than dig into the details. Admittedly, it’s a bit impractical to define exact deal boundaries before the identity of the buyer and its preferences are known.
To get around that problem, smart sellers define a number of different deal packages—of assets, people, and services—configured to attract interest from a broad spectrum of buyers. These packages not only broaden the field of potential buyers, often in ways that companies cannot envision at the outset, but also help the company cope with the tough questions that buyers inevitably have about what’s in scope, how to separate, the transitional services they can count on, and the financials of the business. Sellers that haven’t begun to define the deal will be unable to provide good answers—delaying the sales process and losing their competitive position, as well as leaving buyers to factor more risk into their valuation models and lowering the value they see in the deal.

When one European private-equity firm, for example, didn’t get all the answers it sought about a company it was negotiating to acquire, it raised the level of assumed risk in its valuation model, suppressing the value of the deal and lowering the price it was willing to pay. To prevent such problems, a US industrial company divesting a subsidiary conducted a detailed analysis of its true sales, general, and administrative costs and, by clearly defining which activities were attributable to the business being sold, found them to be tens of millions of dollars lower than current allocations. That exercise provided detailed information for potential buyers, increased the profit of the business being sold, and helped get a higher price for the deal.

Sellers can construct sale packages for a range of buyers. Each buyer is unique and will have more or less need for infrastructure, capabilities, and a geographic presence where the assets for sale are located. To prepare for the wide range of needs, most sellers will want to develop basic packages for at least three types of bidder: a strategic buyer with a local presence, a strategic buyer from another region, and a private-equity firm seeking a stand-alone entity. Bundles for strategic buyers with no local infrastructure and for private-equity buyers typically include more support services than those designed for local strategic investors, which may only want the operational and market-facing parts of the business.

These packages represent two ends of the spectrum; in between, there are many possible configurations of support services to package with the assets. And there may also be buyers interested in cherry-picking parts of the core business instead of taking all of it—which, while probably not ideal, should not be discounted out of hand. Sale packages include pro forma financial statements tailored to represent the package being offered to each buyer or class of buyer that highlight the true value of the business, separation and transition plans, and details on proposed management and talent assignments.

When a large industrial company was looking to divest one of its business units in the late 2000s, its managers’ first instinct was to sell to a large strategic buyer. But by conducting a form of due diligence on its prospective buyers (often known as a “reverse due diligence”)—including some private-equity firms—the company was able to understand all the potential synergies each would gain by buying the business. That enabled managers to design a specific value proposition for each potential buyer. Eventually, they were able to attract—and sell the business to—a much smaller player that hadn’t even come up in their initial scan for potential buyers. Even better, the company got a price 20 percent higher than first expected. In fact, all the bids exceeded expectations; the final list of bidders included a private-equity consortium and a few other unanticipated interests.
Rooting out stranded costs
One of the most challenging aspects of a major divestiture is that even sellers that control expenses well are inevitably left with some corporate costs associated with the business but not sold with it. Without the revenues to support them, these stranded costs are a direct threat to the bottom line. Stranded costs essentially can be any type of cost that does not automatically disappear with the transaction, from costs related to shared services, such as marketing and investor relations, to IT infrastructure. Some of these are fixed, such as the IT system, and cannot be readily reduced regardless of the size of the divestiture. Others are more variable and can contract, for example, with a lower head count—but they can still take years to unwind unless explicitly planned as part of the divestiture. As noted, sellers often take up to three years to recover from a divestiture.

Sellers whose cost management is weak are all the more challenged by stranded costs and are often surprised by how much overhead they have. The divestiture typically reveals unsuspected layers of complexity or outright duplication within centralized functions.

We see three strong practices to reduce overhead. First, as we have discussed, defining the precise boundaries of potential deal packages early in the deal brings to light the full extent of the subsidiary’s sales, general, and administrative costs. The parent company can make a better attribution of resources to the parent and the subsidiary. That benefits both companies.

Second, successful sellers often use the momentum generated by the divestiture as a catalyst to reduce stranded costs—and to improve the performance of any bloated or inefficient corporate-center activities revealed by the divestiture. (This mirrors a similar effect of transformational acquisitions, in which buyers take advantage of the circumstances of an acquisition as a catalyst to restructure costs more broadly.



Companies can seize the impetus of the divestiture to reexamine their entire cost base using benchmarking analysis to highlight potential inefficiency or even zero-based budgeting to encourage a radical rethinking of the corporate infrastructure.

Rooting out stranded costs takes a separation manager with the foresight to rethink the parent company’s cost base and the authority to make it happen—the third good practice.

One industrial organization had divested a few units over the years, but it had not followed suit with its corporate functions, which were still sized for their earlier duties. When it came time to shape another big divestiture, representing about 10 percent of revenues, the company conducted a thorough search for the stranded costs that lay within individual support functions, as well as costs that cut across functions such as real estate. All told, these added up to hundreds of millions of dollars. That proved to be a catalyst for an even broader cost restructuring.

Companies of this size often face a special problem in rooting out stranded costs. For many large multinational companies organized by matrix, the only pragmatic method is for senior management to lead a cross-functional initiative to tackle cross-cutting opportunities such as shared-service and outsourcing operations, as well as the change programs required to support the cost transformations.
Managing employee expectations
The challenges of talent management in a divestiture start at the moment companies begin defining the boundaries of different sale packages and continue right through to the close of the deal. First and foremost, managers struggle to figure out what to say to the people involved. Most choose to say nothing at first, reflecting the genuine uncertainty about what will happen. Sometimes company leaders will choose to keep plans for the deal confidential up until signing— as one global CEO and seasoned divestiture veteran told us, “I just deny everything until the deal is signed. It’s easier that way.” This may be true, but it creates a communication challenge. Many employees inevitably will know about the deal because of the massive preparation work that is impossible to conceal. But if management officially denies the reports, it becomes very difficult to put in place communication plans and other measures to minimize the concerns that always arise in such situations—all employees want to know, “What happens to me?”

Some form of short announcement is essential. Once managers make an announcement, they should clearly define and communicate the selection process to keep employees motivated while they wait for news of their fate. That can, of course, be challenging in situations where the deal boundaries are unclear until late in the process. Ideally, the communication plan should be part of a compelling story that shows not only employees but also investors, analysts, and customers why the divestiture will leave both buyer and seller better off.
Once the word is out, other challenges begin. In almost every divestiture we’ve worked on, tension has arisen from the moment it becomes clear who is staying and who is going. Given the role the exiting managers will play in communicating the business’s value to potential buyers, delay in informing them is undesirable. But once they are informed, they immediately become another party at the negotiating table, bargaining for the talent, assets, and contracts they feel they’ll need to be successful and trying to avoid the ones they don’t want.

Failing to manage the tension between the two groups can be damaging. When a global industrial company divested a multibillion-dollar division, for example, it began to receive a lot of applications for transfers from the entity to be divested back into the parent company—so many, indeed, that the company was at risk of visibly depleting the divested company of talent and experienced leadership, potentially affecting its value. To discourage the transfers, it aligned the incentives of people in the departing unit to the characteristics of the sale. It decided to reward managers based on earnings before interest, taxes, depreciation, and amortization (EBITDA)—a critical negotiating point with the private-equity firm that ultimately bought it. The emphasis on EBITDA motivated exiting managers to minimize the overhead they took with them; it also reduced transfer requests.

This approach did leave more overhead for parent-company managers to deal with, just as they too were striving to reduce overhead costs. But they made a conscious choice to accept this, believing that the right way to deal with broader cost issues was, as we discussed above, as part of a thorough change process in the wake of the divestiture. Parent-company managers often lack the incentives that would compel them to take care of the departing entity. If they do not feel responsible for the unit’s success, they may stop investing in value-creating projects, caring for employees and customers, or watching costs. In our experience, it is important to define and implement a set of performance measures and rewards aligned with value maximization, and to use these with all key people involved in the divestiture process. The most obvious rewards are monetary, but research shows that other incentives (such as recognition and promotions) can be equally if not more important determinants of performance.

Negotiations over talent are particularly sensitive. The first inclination of parent-company managers is to keep the best performers and send the rest with the divested business. That’s not practical, in the end, because regardless of the type of buyer, the divestor has a moral obligation—and in some places a legal one—to make sure the business is a going concern. Furthermore, sellers who intend to divest multiple businesses in the future do not want to be perceived by the market as selling bad businesses stripped of key talent, as this will of course affect their ability to make future deals. At the same time, the parent company must retain critical resources, and quite often, the exiting managers have the very skills they need. Thus, successful divestors will address the issue of talent early in the process and start building or acquiring the skills needed in both the parent organization and the business to be sold.

Much of the value of a divestiture depends on the effectiveness of the separation process. Defining the right deal, managing talent uncertainty, and rooting out stranded costs can make the difference between a deal that succeeds and one that destroys value. And skill in divestiture is comparatively rare; doing it well can help companies get a competitive edge.

Source: https://www.mckinseyquarterly.com/Profitably_parting_ways__Getting_more_value_from_divestitures_3061

Sunday, February 17, 2013

Weighing Down Heinz With Debt


Warren E. Buffett deployed his avuncular charm on Thursday when talking about Berkshire Hathaway’s proposed acquisition of H.J. Heinz. The food company’s chief executive, William R. Johnson, said the deal was a natural next step that wouldn’t lead to big upheavals any time soon.

But for all the reassurances, the deal will turn Heinz into a much riskier company. It will have to operate with a much larger amount of debt on its books, significantly reducing the margin of error for its new owners.
Berkshire will be one of those new owners, taking a 50 percent stake. The other half will belong to 3G Capital Management, a Brazilian-backed investment firm that has stakes in other food and beverage companies including Burger King.

Berkshire and 3G are taking Heinz private in a $23 billion cash deal, which means its shares will come off the stock market. The deal will mean Heinz will also be liable for the debt used to pay for the deal. After the deal, Heinz could have well over $10 billion of debt, compared with $5 billion now.

One of the effects of the deal is that Heinz’s credit rating will almost certainly be slashed into junk territory. Before the deal was announced, Moody’s Investors Service rated the company two notches above junk.
Defenders of debt-laden deals like this say that they can work with the right owners.

Mr. Buffett said on CNBC on Thursday that 3G would have operational responsibilities. He thinks highly of 3G, whose principal owner is a billionaire named Jorge Paulo Lemann. “I don’t think I’ve ever seen a better developed management group than the one Jorge Paulo Lemann has developed over the years in Brazil,” Mr. Buffett said. “He has been incredible.”

3G has a majority stake in Burger King, which it brought back onto the stock market last year after taking it private in 2010. It appears that 3G and Berkshire may want to use Heinz as a vehicle to make other acquisitions.

But that may turn into an uphill journey. Not only is there all the new debt to pay, Heinz is being bought at a high valuation, roughly 20 times its earnings. When companies are bought at a lofty multiple to earnings, it’s theoretically harder for the acquirers to achieve their investment return targets. To hit those targets, management may decide to cut costs, leading to job losses. Or, conversely, the company may spend a lot of money in new initiatives in an effort to increase revenue.

And there is an element to the deal that shows Mr. Buffett is well aware of its risks.
In addition to common equity, Berkshire is getting $8 billion of preferred shares. These will pay Berkshire a 9 percent return, according to a person familiar with the deal’s terms. That’s a hefty return from a company in a relatively stable industry. Berkshire got only slightly higher — 10 percent – on preferred shares in Goldman Sachs that it purchased at the height of the financial crisis.

More important, the preferred income gives Berkshire significant protection if the value of its common shares falls below expectations. “There aren’t many entities that could do this deal; Berkshire is making sure it’s getting paid for it,” said Meyer Shields, an analyst who covers Berkshire Hathaway for Stifel Nicolaus.
One mystery is why Mr. Buffett didn’t just buy common stock of Heinz on the open market. Berkshire often does that, and currently holds sizable stakes in companies as diverse as I.B.M. and Coca-Cola.

Perhaps he wanted to own more than a small minority stake, but purchasing the whole of Heinz may have been too big a deal, even for Berkshire Hathaway. Indeed, one day, 3G may decide to sell its stake to Berkshire, giving it full ownership. And in the meantime, Berkshire would have earned a solid return on its preferred shares and its common shares.

“‘Buy commodities, sell brands’ has long been a formula for business success,” Mr. Buffett wrote in a recent annual report. Heinz certainly fits that mold today. The big question is whether it still will once its balance sheet has been loaded up with debt.

Source: http://dealbook.nytimes.com/2013/02/14/weighing-down-heinz-with-debt/

Thursday, January 10, 2013

Muôn nẻo M&A

(TBKTSG) - Đến nay chưa có số liệu thống kê sau cùng về các giao dịch mua bán và sáp nhập (M&A) ở Việt Nam năm 2012, nhưng đặc điểm nổi bật của lĩnh vực này trong năm qua là các giao dịch giá trị lớn và dấu ấn của người Nhật.

Thị trường M&A của Việt Nam khép lại năm 2012 với thương vụ Ngân hàng Mitsubishi UFJ mua 20% cổ phần của VietinBank trị giá 743 triệu đô la Mỹ. Có thể xem đây là thương vụ bao quát ba đặc điểm lớn của lĩnh vực M&A trong năm qua, đó là tâm điểm tài chính, giao dịch giá trị lớn và dấu ấn người Nhật.
Đa dạng M&A

Quá trình tái cơ cấu ngân hàng đang được coi là một tâm điểm của các thương vụ M&A, không chỉ năm 2012 mà kéo dài sang những năm tiếp theo. Sau vụ sáp nhập của ba ngân hàng SCB, Tinnghiabank và Ficombank năm 2011, đến lượt Vietcombank bán 15% cổ phần cho Ngân hàng Mizuho (Nhật), rồi Habubank phải xóa tên mình để về với SHB. Mới nhất sẽ là sự sáp nhập giữa Ngân hàng Phương Tây và Công ty Tài chính Dầu khí (mới được Thủ tướng phê duyệt đề án hồi cuối tháng 12-2012). Nhưng có lẽ vụ “đổi chủ” ở Sacombank là gây xôn xao nhiều nhất bởi vì những bí ẩn đằng sau đó đến nay vẫn chưa được hé mở.

Người Nhật đang được nhắc tới nhiều nhất trong các thương vụ M&A trong năm qua. Mở đầu bằng thương vụ Ezaki Glico mua 10% cổ phần của Kinh Đô và kết thúc bằng thương vụ với VietinBank nói trên. Làn sóng người Nhật đến và mua sẽ vẫn tiếp tục trong năm 2013 khi các chuyên gia cho rằng các doanh nghiệp Nhật đang được chính phủ họ khuyến khích đầu tư ra nước ngoài khi thị trường trong nước đã bão hòa. Và rất nhiều vụ M&A có các doanh nghiệp Nhật tham gia đều có giá trị giao dịch rất lớn, chẳng hạn như Ngân hàng Mizuho trả đến 567 triệu đô la Mỹ mua 15% cổ phần của Vietcombank, hay mới đây Sumitomo Life mua lại 18% cổ phần của tập đoàn Bảo Việt từ HSBC với giá 340 triệu đô la Mỹ.

Bất động sản: M&A thường được giấu kín
Khác với công ty nước ngoài vốn xem việc mua bán dự án là chuyện bình thường trong đầu tư và do vậy thường công khai hết mọi chuyện, nhiều doanh nghiệp địa ốc Việt Nam đang xem việc mua bán dự án là một sự thất bại trong kinh doanh, do vậy hoạt động này thường được giấu kín.
Chính vì tâm lý đó mà một công ty tư vấn nước ngoài đã phải vò đầu bứt tai trong việc tìm nhà đầu tư mua lại dự án của một doanh nghiệp trong nước, với một điều kiện là không được công bố thông tin rao bán. Nói như ông Nguyễn Nguyên Thái, Phó giám đốc Công ty CB Richard Ellis Vietnam, nhiều công ty trong nước sợ bị mất mặt khi đề cập đến việc mua bán sáp nhập, thậm chí nhiều chủ đầu tư còn không muốn đổi tên dự án.
Năm 2012 đã chứng kiến cả chục thương vụ chuyển nhượng dự án, từ cao ốc văn phòng, khách sạn, sân golf và các dự án căn hộ chung cư. Tuy nhiên, hầu hết các thương vụ mua bán, sáp nhập hiện nay đều được thực hiện thông qua việc mua lại cổ phần của đối tác vì quy định hiện nay chưa cho phép sang nhượng dự án.
Ông Thái cho biết nhiều nhà đầu tư nước ngoài vẫn quan tâm tìm kiếm cơ hội tại thị trường bất động sản Việt Nam. Áp lực tài chính sẽ tiếp tục là thách thức lớn cho nhiều chủ đầu tư, và việc chuyển nhượng dự án được dự báo sẽ tiếp tục diễn ra trong năm 2013.
Đình Dũng
Năm 2012 chứng kiến nhiều kiểu M&A, từ hàng trăm triệu đô la Mỹ như của Vietinbank với Mitsubishi UFJ cho đến giá chỉ 1 đô la Mỹ như trường hợp Công ty Trường Sa mua Thái Sơn ở Hải Phòng. Giá mua cao, cũng khá phổ biến, cho thấy các đối tác quyết tâm đầu tư lâu dài, nhưng việc mua doanh nghiệp với giá 1 đô la Mỹ cũng chưa hẳn đã hời, vì bên mua phải ôm luôn một khoản nợ không nhỏ.
Bên cạnh đó, không chỉ doanh nghiệp nước ngoài mua doanh nghiệp trong nước, doanh nghiệp trong nước mua trong nước mà còn một hiện tượng cũng đáng chú ý là doanh nghiệp trong nước mua lại cổ phần của nhà đầu tư ngoại. Thương vụ đáng chú ý là Công ty Hanel mua lại toàn bộ 70% số vốn còn lại của đối tác Hàn Quốc trong khách sạn Daewoo ở Hà Nội.

Giao dịch trị giá 100 triệu đô la Mỹ của Hanel là thương vụ đình đám nhất trong lĩnh vực bất động sản trong năm qua. Cuộc thoát hiểm không thành của bất động sản năm 2012 được chờ đợi sẽ tạo sóng lớn trong năm nay. Việc phải bán các dự án là việc chẳng đặng đừng, nhưng trong tình thế hiện nay, các chủ đầu tư không thể lựa chọn khác. Có những chủ dự án đã phải cắn răng chịu cảnh bị ngân hàng ép phải để cho ngân hàng mua chi phối dự án bằng với khoản tiền muốn vay, mới chịu giải ngân.

Thế nhưng, khó khăn của doanh nghiệp này chính là cơ hội của doanh nghiệp khác, ông Dương Ngọc Minh, Chủ tịch Công ty Thủy sản Hùng Vương, nói. Ông Minh cho biết mỗi khi kinh tế đi xuống là ông lại bung ra mua nhiều doanh nghiệp nhất. Những cái tên được Hùng Vương mua lần lượt là Thức ăn chăn nuôi Việt Thắng, Thủy sản An Giang, Lâm thủy sản Bến Tre, Thủy sản Tắc Vân và mới nhất là Thủy sản Sao Ta. Con số hẳn sẽ chưa dừng lại.

Một làn sóng đáng chú ý khác đến từ các quốc gia ASEAN. Sau khi mua 20% cổ phần của hai công ty nhựa lớn ở Việt Nam là Bình Minh và Tiền Phong, Siam Cement Group (SCG) của Thái Lan đã chi gần 5.000 tỉ đồng để mua lại 85% cổ phần của Prime Group. Semen Gresik của Indonesia mua lại 70% cổ phần của Xi măng Thăng Long hay các tập đoàn từ Philippines cũng kịp ghi dấu ấn bằng các dự án bất động sản, xử lý nước và cả chuỗi cà phê Highland. Nhiều doanh nghiệp Việt Nam cũng đang trong tầm ngắm của các doanh nghiệp Singapore và Malaysia. Dĩ nhiên, trong làn sóng đó, các doanh nghiệp châu Âu, Mỹ, Hàn Quốc, Trung Quốc, Ấn Độ… cũng đã kịp để lại dấu ấn.

Chờ một ngày xấu trời
Nhiều chuyên gia cho rằng xu hướng M&A trong năm 2013 sẽ tiếp tục có những thương vụ giá trị lớn. Điều này được giải thích là do các nhà đầu tư đang muốn mua hay nâng dần tỷ lệ sở hữu trong doanh nghiệp để nắm quyền kiểm soát. Chính vì thế, thị trường cũng sẽ chứng kiến những sự giằng co.

Liệu Bibica có về tay Lotte của Hàn Quốc, hay Giấy Sài Gòn có giữ được mình trước hai đối tác Nhật Bản? Tân Hiệp Phát có thực sự muốn bán cho Coca-Cola với giá 1 tỉ đô la Mỹ như tin đồn? Tất cả vẫn đang là những câu hỏi khó trả lời.

Riêng về tin đồn Coca-Cola và Tân Hiệp Phát, một nguồn tin khả tín của TBKTSG khẳng định sẽ không có chuyện Tân Hiệp Phát bán, cho dù các cuộc thương thảo về việc này với Coca-Cola là có thật.

Vì sao các doanh nghiệp Việt Nam đang tỏ ra hấp dẫn với các nhà đầu tư nước ngoài? Các chuyên gia đưa ra nhiều kiến giải, tựu trung xoay quanh chuyện giá cổ phiếu ở Việt Nam đang ở mức không thể rẻ hơn nửa và diễn biến của thị trường vẫn còn xấu. Trong khi đó, các nhà đầu tư nước ngoài vốn nhiều tiềm lực đang tìm con đường thâm nhập thị trường nhanh, đồng thời kiểm soát thị trường một cách vững chãi. Chuyên gia kinh tế Phạm Chi Lan thì cho rằng các nhà đầu tư này đang muốn đón đầu những cơ hội mới một khi thị trường ASEAN+1 được thực thi, cùng với các hiệp định như FTA, đặc biệt là TPP sắp được ký kết. Khi đó, hàng hóa ở Việt Nam sẽ có những thị trường hết sức lớn, lại được ưu đãi về thuế rất nhiều.

Nhưng…

Nhiều chuyên gia lo ngại đến khi đó thị trường có thể chỉ còn là sân chơi của các đối tác nước ngoài và nhiều thương hiệu Việt cũng không còn. Việc hợp tác với các doanh nghiệp nước ngoài trước mắt là có lợi nhưng về lâu dài có thể là cái bẫy “phản khách vi chủ”. Trong một ngày xấu trời không xa, những vị khách này có thể sẽ nắm lấy quyền chi phối, và các doanh nghiệp Việt Nam khi đó sẽ chỉ còn là một cổ đông nhỏ.
Chẳng hạn, một đối tác người Nhật đến và mua 10% cổ phần của một doanh nghiệp lớn trên thị trường Việt Nam. Việc mua bán rất công khai, minh bạch, trả giá cao gấp đôi so với giá thị trường. Cách khai thác là hợp tác cùng cho ra các sản phẩm mới, được phân phối trên hệ thống phân phối sẵn có của doanh nghiệp trong nước. Một khi các sản phẩm chung này có chỗ đứng trên thị trường, rất có thể, đối tác Nhật Bản sẽ “ra riêng” bằng cách đưa sản phẩm hoàn toàn của họ vào hệ thống này, đồng thời đưa ra điều kiện để nâng dần tỷ lệ sở hữu lên. Hoặc có thể, họ sẽ sử dụng chiến thuật “thua lỗ” hay “chuyển giá” để ép doanh nghiệp trong nước. Củ cà rốt bây giờ được cất đi, thay vào đó là cây gậy. Và khi đó, viễn cảnh về một tên tuổi lớn dẫn đầu trong ngành sẽ trở nên nhỏ nhoi, không cạnh tranh được với hàng của đối tác trước đây của mình.

Source: http://www.thesaigontimes.vn/Home/doanhnghiep/chuyenlaman/90047/Muon-neo-M&A.html 

Lợi hại M&A

TBKTSG) - Thời gian qua, hoạt động mua bán sáp nhập doanh nghiệp (M&A) khá sôi động, với hàng loạt thương vụ M&A trong lĩnh vực hàng tiêu dùng. Chưa có thể kết luận những thành công và thất bại sau những mối lương duyên của các doanh nghiệp ở thời hậu M&A, nhưng theo ghi nhận của TBKTSG, ngoài những niềm vui cũng có không ít những nỗi buồn.

Người vui kẻ buồn?

Gần hai năm sau khi Marico, tập đoàn hàng tiêu dùng và dịch vụ của Ấn Độ mua lại 85% cổ phần của Công ty Hàng gia dụng quốc tế (ICP) với giá trị 60 triệu đô la Mỹ, ông Phan Quốc Công, Chủ tịch Hội đồng quản trị của ICP, thừa nhận là doanh nghiệp “được nhiều hơn mất”.

ICP được thành lập năm 2001, nổi lên với các sản phẩm như X-Men, L’Ovite. Khi Marico mua lại ICP, những thành viên sáng lập của ICP kỳ vọng tập đoàn này sẽ đưa ICP đi xa hơn ra thị trường thế giới. Đến nay kỳ vọng của ICP đã thành hiện thực. Ông Công cho biết, doanh số của ICP ở thị trường nội địa trong năm 2012 vẫn tăng trên 20% so với năm 2011. Marico đã giúp việc quản trị và điều hành công ty tập trung hơn so với thời gian trước.

Do kinh tế còn khó khăn, một số doanh nghiệp phải tìm giải pháp vượt khó bằng cách chủ động liên kết, hợp tác với những đối tác có tiềm lực khác, vì vậy xu hướng M&A trong năm 2013 sẽ tiếp tục sôi động.
Trước khi Marico mua lại ICP, công ty có nhiều cổ đông, đa số là các quỹ đầu tư. “Marico mua lại toàn bộ cổ phần của các cổ đông khác, riêng cổ phần của tôi vẫn còn. Hiện công ty chỉ còn hai cổ đông và điều này đã giúp công ty tập trung hơn vào mục tiêu kinh doanh những sản phẩm, thương hiệu có thế mạnh”, ông Công chia sẻ. Hai cổ đông cùng ngành và có am hiểu về sản phẩm cũng như thị trường tiêu dùng nên việc thống nhất cách điều hành công ty dễ dàng hơn nhiều. Năm 2012 cũng đánh dấu một sự kiện khá thành công của ICP là các sản phẩm của công ty đã được xuất khẩu sang Malaysia và một số quốc gia châu Á và châu Phi khác.

Một thương vụ khá đình đám khác trong năm 2012, khi Công ty cổ phần Hàng tiêu dùng Masan (Masan Consumer - MSF) mua lại cổ phần của Vinacafé Biên Hòa. Theo ông Nguyễn Thanh Tùng, Phó giám đốc Vinacafé Biên Hòa, nhờ thương vụ M&A này, dù kinh tế khó khăn, trong năm 2012, doanh số của Vinacafé Biên Hòa vẫn tăng trưởng hơn so với năm 2011. “Việc tận dụng hệ thống phân phối của Masan, sản phẩm cà phê của Vinacafé Biên Hòa đã đến gần hơn với người tiêu dùng. Độ phủ sản phẩm trên thị trường của Vinacafé Biên Hòa rộng và sâu hơn, khi được phân phối cùng hệ thống với các sản phẩm của Masan”, ông Tùng nói. Ngoài ra, Vinacafé còn tận dụng được hệ thống tiếp thị mạnh của Masan để quảng bá sản phẩm cà phê đến người tiêu dùng.

Cũng duy trì được mức tăng trưởng khá trong năm 2012, nhưng ông Cao Tiến Vị tỏ vẻ âu lo trước tình hình kinh doanh không mấy khả quan trong năm 2013.

Tháng 4-2011, Công ty cổ phần Giấy Sài Gòn (SGP) đã ký kết hợp tác, đầu tư chiến lược với Công ty Daio Paper Corporation (Daio) và Quỹ Đầu tư BridgeHead - trực thuộc Ngân hàng Phát triển Nhật Bản (DBJ).

Theo đó, hai nhà đầu tư mới nắm giữ trên 38% cổ phần của SGP và dự kiến sẽ tiếp tục đầu tư vào công ty.
Theo ông Vị, gần hai năm qua công ty duy trì được việc phát triển cũng nhờ vào một phần vốn của đối tác. Tuy nhiên, cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu đã làm cho nhiều nhà đầu tư nước ngoài là đối tác của công ty gặp khó khăn. “Các đối tác nước ngoài của Giấy Sài Gòn có một số thay đổi về chiến lược phát triển nên đã làm phát sinh một số vấn đề mới ngoài dự tính của công ty”, ông Vị cho biết.

Việc thay đổi chiến lược này đã làm ảnh hưởng đến việc lập kế hoạch kinh doanh của Giấy Sài Gòn trong những năm tới. Sau khi đầu tư vào Giấy Sài Gòn, Daio nhận thấy nền kinh tế cũng như môi trường kinh doanh của Việt Nam chưa thật sự thuận lợi, họ không muốn đầu tư dài hạn vì có nhiều bất ổn. Dù không tiết lộ những thay đổi về chiến lược dài hạn của các đối tác, nhưng theo ông Vị, hướng đầu tư lâu dài vẫn còn bỏ ngỏ và chưa được tính đến.

Làm thế nào để cùng thắng?

Do kinh tế còn khó khăn, một số doanh nghiệp phải tìm giải pháp vượt khó bằng cách chủ động liên kết, hợp tác với những đối tác có tiềm lực khác, vì vậy xu hướng M&A trong năm 2013 sẽ tiếp tục sôi động. Giá cổ phiếu của công ty đang niêm yết trên sàn ở mức thấp cũng là cơ hội cho các nhà đầu tư có khả năng về vốn “thâu tóm” các doanh nghiệp trong tầm ngắm lâu nay. Nhưng để tiến hành những thương vụ M&A thành công không phải là điều dễ dàng với các doanh nghiệp.

Nhiều chuyên gia cho rằng, doanh nghiệp cần thay đổi cách nhìn về M&A cho phù hợp hơn trong bối cảnh hiện nay. Về cơ bản, hoạt động M&A diễn ra trong thời gian qua là quy luật tất yếu của thị trường. M&A được hiểu tích cực là cùng tận dụng thế mạnh của nhau để hỗ trợ liên kết và phát triển hơn là doanh nghiệp này thâu tóm thù địch doanh nghiệp khác.

Cụ thể, ở ngành hàng hóa mỹ phẩm như ICP không mang tính địa phương cao, mỗi quốc gia có thể sử dụng những nhãn hàng dầu gội khác nhau. “Nếu phân biệt rạch ròi như vậy, mỗi doanh nghiệp sẽ quyết định dễ dàng hơn khi quyết định bán đi doanh nghiệp hay thương hiệu của mình”, ông Phan Quốc Công chia sẻ.
Theo ông Công, trong một thương vụ M&A, nếu đối tác nước ngoài mua lại toàn bộ vốn của công ty bản địa, thì họ phải mất nhiều thời gian để sắp xếp lại đội ngũ nhân viên, khả năng thích nghi với thị trường mới cũng như toàn bộ những quan hệ với khách hàng và nhà cung cấp cũ. Ngược lại, nếu vẫn giữ được những thành viên sáng lập thì sẽ giúp kết hợp được thế mạnh của hai bên, chẳng hạn như khả năng am hiểu thị trường nội địa và tiềm lực về công nghệ và tài chính của đối tác.
Không bị xung đột về văn hóa, quan điểm

Sau một năm trở thành đối tác chiến lược nắm giữ 15% cổ phần của Ngân hàng TMCP Ngoại thương (Vietcombank), trong năm này Ngân hàng Nhật Bản Mizuho sẽ cùng với Vietcombank thành lập một liên doanh, bà Lê Thị Hoa, Ủy viên HĐQT Vietcombank, nói với TBKTSG.

Nói về việc hợp tác giữa hai bên trong năm đầu tiên “kết hôn”, bà Hoa cho rằng hai bên đều rất hài lòng với những gì đã cùng làm được, và quan trọng nhất, đã không có sự xung đột về văn hóa, quan điểm.
Bà Hoa nói: “Việc tham gia của ngân hàng lớn thứ ba Nhật Bản không chỉ giúp Vietcombank tăng mạnh năng lực tài chính mà còn cải tổ các quy định quản trị, quản lý rủi ro theo thông lệ quốc tế tốt nhất. Năm 2013, hai bên xác định tiếp tục đẩy mạnh quản trị rủi ro, gây dựng mạng lưới khách hàng Nhật, đẩy mạnh mảng bán lẻ như dịch vụ, thẻ, thanh toán... Chúng tôi xác định 2013 vẫn là năm khó khăn nên chúng tôi mong muốn tiếp tục phát triển ổn định và chắc chắn, đặt lợi nhuận vừa phải”.

Còn đại diện VietinBank, ngân hàng vừa có thương vụ M&A lớn nhất tại Việt Nam với việc bán 20% cổ phần cho Ngân hàng Tokyo-Mitsubishi UFJ (BTMU) ngày 27-12 vừa qua cho hay, trong giai đoạn tới, BTMU sẽ tập trung vào việc hỗ trợ VietinBank trong các vấn đề liên quan đến quản trị doanh nghiệp, tái cơ cấu mô hình tổ chức và nâng cao năng lực quản trị rủi ro.

”BTMU đến từ Nhật Bản, cũng là một ngân hàng đã có hoạt động kinh doanh tại Việt Nam trong thời gian khá lâu, vì vậy họ am hiểu sâu sắc về môi trường kinh doanh và ngành ngân hàng Việt Nam. Hai bên đã có những cam kết hợp tác kinh doanh toàn diện trong thời gian tới theo nguyên tắc đảm bảo quyền lợi của các bên, hỗ trợ lẫn nhau”, vị này tiếp.
Hồng Phúc


Monday, November 12, 2012

For Passive Investors, Rolling Commodities Gather a Loss

Even when commodities win, investors can still lose.
Despite fundamental market pressures and a volatile year, prices for front-month natural gas futures have gained a healthy 24% so far in 2012. But if you bought units in the United States Natural Gas Fund at the start of the year, you would instead have lost one-fifth of your investment.
The disconnect gets worse the further back you look. On a five-year view, gas futures are down by just over half, but the fund's units have lost almost 94% of their value.
[image]
Curiously, the Gas Fund's sister investment, the United States Oil Fund, has declined by just over half, thereby better replicating the actual gas price during that period. That is scant comfort, though, for anyone who bought and held the Oil Fund for actual exposure to crude-oil futures prices: They have fallen only 12%.
The problem with exchange-traded funds, or ETFs, backed by commodity futures is that those futures expire and positions have to be rolled forward into new ones.
This can sometimes be helpful, providing a positive "roll yield" when the curve slopes down and longer-dated futures cost less than near-term ones. But that usually only happens when physical commodity markets are tight and people are willing to pay up for near-term supply.
That isn't the case for gas or oil. Longer-dated futures cost more than upfront ones. This results in a negative roll yield that eats into any gains made on prices moving higher, causing the disconnect in performance.
This all makes such ETFs better suited to an active rather than passive investing approach, such as taking short-term bets on price moves rather than buying and holding.
But after a concerted push by Wall Street over the past decade to make commodities a widely-held investment, products tracking commodity baskets have become popular among buy-and-hold investors.
These products haven't done well of late either. Deutsche Bank wrote last week that commodities have been the worst-performing asset class this year. Breaking down the components of the widely-used S&P GSCI index, which is down 2% since the end of 2011, the bank found that losses in energy, industrial metals and livestock wiped out gains in precious metals and agricultural products.
This points to risks in 2013. It is hard to see a big rebound in oil prices, given lackluster U.S. demand and slower growth in China.
The same goes for industrial metals. If the Federal Reserve expands quantitative easing to help offset slower growth, it might juice commodity prices. Then again, the late summer rally sparked by hopes of more easing dissipated quickly once QE3 was confirmed.
One troubling signal is that futures curves for many commodities continue to point towards negative roll yields over the next 12 months, according to Deutsche. Of the major GSCI components, only Brent crude, gasoline and lead show significantly positive implied roll yields.
Barring a sudden brightening in the world's economic mood, commodities might roll over passive investors again next year.

Tuesday, November 6, 2012

Bong bóng tài sản, vỡ hay xẹp?


(TBKTSG) - Bất động sản, chứng khoán, giá trị doanh nghiệp, giá trị ngân hàng… những tài sản được “thổi” bằng đòn bẩy tài chính các năm trước, trở thành bong bóng, đang hao hụt dần và gây nên sự trì trệ của nền kinh tế. Bong bóng đó sẽ xẹp từ từ hay vỡ và nếu vỡ nó sẽ để lại hệ lụy mức nào?

Giao dịch sân sau

Công ty Chứng khoán Saigontourist là cái tên chẳng mấy quen thuộc với các nhà đầu tư, nhưng báo cáo tài chính quí 3-2012 của nó (được đăng tải trên trang web của Ủy ban Chứng khoán Nhà nước) lại khiến nhiều người ngỡ ngàng.

Theo đó, đến cuối quí này chi phí hoạt động môi giới chứng khoán của công ty vọt lên 169 tỉ đồng so với mức 96 triệu đồng của đầu quí. Ở trang 17 của báo cáo, công ty có các khoản phải thu khác 2.559,3 tỉ đồng và được chú thích “trong đó repo cổ phiếu của Ngân hàng TMCP Sài Gòn SCB 2.139 tỉ đồng”. (Repo là mua bán chứng khoán của chính mình trong một khoảng thời gian nhất định với công ty chứng khoán). Một đơn vị có vốn chủ sở hữu 391,5 tỉ đồng như Chứng khoán Saigontourist lấy đâu ra tiền để có thể repo một lượng cổ phiếu lớn chừng ấy nếu không được sự hỗ trợ của một/nhiều ngân hàng nào đó?

Chứng khoán Saigontourist không phải là công ty duy nhất thực hiện các giao dịch cho một số tổ chức tín dụng. Nhiều công ty chứng khoán, công ty quản lý quỹ là nơi diễn ra các giao dịch ủy thác đầu tư, mua bán trái phiếu doanh nghiệp với các khoản phải thu, phải trả hàng ngàn tỉ đồng. Về bản chất đó có thể là các công ty sân sau của các ngân hàng, nơi trung chuyển của dòng vốn ảo, của sở hữu chéo.

Những giao dịch sân sau bộc lộ ngày càng rõ trong hoàn cảnh kinh tế khó khăn khi tài sản “bốc hơi”. Tài sản không gói gọn trong chứng khoán, bất động sản, mà bao trùm hơn là giá trị các doanh nghiệp. Hiện tại không dễ để đánh giá chính xác giá trị doanh nghiệp, ngay cả với các chuyên gia trong lĩnh vực mua bán và sáp nhập (M&A) vì độ tin cậy của số liệu trong các bản báo cáo tài chính cần phải nhìn nhận dưới nhiều góc độ. Số liệu ảo tạo nên giá trị ảo và người ta khó tìm ra những số liệu thật của một hình mẫu thật để so sánh, đối chiếu.

“Trong số các dữ liệu ảo, ảo nhất có thể là vốn ngân hàng” - ông Alan Phan, Chủ tịch Quỹ Đầu tư Viasa Fund tại Hồng Kông, nhận xét - “Hầu hết vốn của các ngân hàng cổ phần được cổ đông đóng góp bằng nguồn vay chính giữa các tổ chức tín dụng với nhau. Vì thế không thể cân đong đo đếm chính xác vốn thật của ngân hàng. Nó là mớ hỗn độn, tạo nên bởi sở hữu chéo, giao dịch sân sau, cho vay qua lại. Nếu không sàng lọc và làm rõ có thể gây ra những hệ lụy nhức nhối, làm cho tái cơ cấu nền kinh tế thêm nặng nề”.

Nợ xấu bất động sản

Chứng khoán là thứ tài sản đầu tiên lâm vào tình trạng “ngủ đông” sau khi giá cổ phiếu rớt triền miên, rẻ mạt và giờ gần như không có thanh khoản.

Khác chứng khoán, thị trường bất động sản đóng băng một thời gian dài và mãi tới năm ngoái giá mới bắt đầu lao dốc. Thực chất sức ép lên bất động sản đã luôn hiện hữu từ vài năm trước nhưng nó bị che mờ bởi những thủ thuật kế toán, những khoản nợ lòng vòng và một niềm tin mơ hồ rằng bất động sản là thị trường quá lớn để đổ vỡ. Điều đó đã giúp bong bóng bất động sản được duy trì, nhưng đến một thời điểm nhất định, khi những sợi dây níu kéo duy trì đứt dần, khi những khoản vay treo không thể đảo nợ lần nữa, bong bóng sẽ vỡ.

“Thông thường ở các nước, với những điều kiện giống như ở Việt Nam hiện tại, bong bóng bất động sản đã vỡ. Việt Nam thì khác. Quả bóng đã căng gần hết mức, nó có thể vỡ, nhưng không biết khi nào, phụ thuộc vào động thái can thiệp của Nhà nước” - chuyên viên một quỹ đầu tư nước ngoài nói - “Trong khi chưa vỡ, nó kéo mọi thứ trì trệ”.

Sự trì trệ tiêu biểu là tăng trưởng tín dụng. Không ai có thể ngờ tốc độ tăng trưởng tín dụng bình quân 25-30%/năm trong mười năm qua đã bị “đo ván” thảm hại. Tăng trưởng tín dụng từ đầu năm nay đến ngày 19-10-2012 chỉ có 2,77% theo Ngân hàng Nhà nước vừa công bố. Tăng trưởng tín dụng lùi bao nhiêu, nợ xấu tiến bấy nhiêu. Trích nguyên văn trả lời chất vấn Quốc hội ngày 21-8-2012 của Thống đốc NHNN: “Từ năm 2008 trở lại đây nợ xấu tăng nhanh chóng. Tốc độ tăng trưởng nợ xấu năm 2008 là 74%; năm 2009 khoảng 27%; năm 2010 là 41%; năm 2011 hơn 64% và sáu tháng đầu năm nay 47%”.

Tác động của nợ xấu đến đâu? Hiện tổng dư nợ của hệ thống ngân hàng khoảng 2,8 triệu tỉ đồng, tương đương 135 tỉ đô la Mỹ, bằng 135% GDP. Với lãi suất 15%/năm, mỗi năm nền kinh tế phải trả lãi 420.000 tỉ đồng, tức 20 tỉ đô la Mỹ để tạo ra 100 tỉ đô la Mỹ GDP. Có doanh nghiệp nào, nhà sản xuất nào kiếm được lợi nhuận mức đó để trả lãi vay? Không trả được, nợ sẽ phình dần ra.

Nợ xấu giống như hòn đá tảng kéo chân ngân hàng. Thêm nữa bất động sản là tài sản thế chấp chủ yếu đảm bảo cho các khoản vay. Giá trị của chúng “tan chảy” so với thời điểm vay, nhưng giá trị khoản vay thì không. Giá trị khoản vay còn chồng chất do cộng lãi, do cộng phạt trả nợ không đúng hạn. Nợ làm biến dạng giá trị doanh nghiệp khi tổng nợ lớn hơn tổng tài sản, vốn chủ sở hữu.

Cho đến nay không có một đánh giá xác thực hiện trạng nợ của doanh nghiệp nhà nước. Bản thân các đơn vị quốc doanh, cơ quan chủ quản cũng khó nắm rõ được nợ ở mức độ nguy cấp nào. Và khi không nắm rõ, người ta chờ đợi. Tâm lý chờ đợi khiến sự trì trệ lây lan.

Tiền bạc và niềm tin

Có hai thứ để ngăn chặn sự tan vỡ của bong bóng tài sản, để tháo gỡ sự trì trệ và giải tỏa tâm lý đợi chờ. Cái thứ nhất là tiền bạc, cái thứ hai là lòng tin. Chính phủ đang rất nỗ lực tìm một sự can thiệp bằng cơ chế chính sách, nhưng tiền bạc eo hẹp nếu không muốn nói là không còn dư địa. Bội chi ngân sách theo Tổng cục Thống kê, đến giữa tháng 9-2012 đã vượt mức 6,8% trong khi Quốc hội cho phép 4,8% và nguồn thu đang giảm vì doanh nghiệp điêu đứng. Đến thực hiện kế hoạch tăng lương cơ bản mà Bộ Tài chính còn phải thốt lên “chỉ còn cách in thêm tiền!”, thì tiền đâu can thiệp vào bong bóng tài sản?

Còn niềm tin để làm chỗ dựa cho bong bóng tài sản ngay từ đầu đã định hình không rõ. Phải thấy rằng chịu ảnh hưởng trực tiếp khi quả bóng tài sản nổ là tầng lớp trung lưu, là giới đầu cơ, nhà đầu tư chứ không phải đa số dân chúng. Người dân có một căn nhà để ở, giá lên hay xuống họ cũng ở đó. Không vì giá biến động mà họ mua bán. Phần lớn họ cũng không sở hữu cổ phiếu, hay công ty hay là cổ đông ngân hàng. Tuy nhiên với họ, bong bóng tài sản vỡ chắc chắn sẽ khiến đời sống gian nan hơn, thu nhập có thể giảm, thất nghiệp có thể gia tăng.

Gần đây mối quan tâm của các bộ, ngành đến thị trường tài sản dường như có phần thiết thực. Bộ Xây dựng cho điều tra, khảo sát số thực căn hộ tồn kho để tìm cách xử lý. NHNN vừa thông báo nợ xấu giảm 36.000 tỉ đồng và sẽ trình Chính phủ đề án thành lập công ty mua bán nợ trước ngày 15-11-2012. Song, cái mớ bòng bong nguy hiểm sở hữu chéo và giao dịch sân sau vẫn chưa được đụng đến.

Cách duy nhất để bong bóng xẹp có lẽ là giá. Đáy của bất động sản, của giá trị doanh nghiệp, ngân hàng, vì thế, có khả năng vẫn đang ở phía trước!

Source: http://www.thesaigontimes.vn/Home/taichinh/nganhang/86163/Bong-bong-tai-san-vo-hay-xep?.html